Quảng cáo một đằng, hợp đồng một nẻo
Theo trình bày của bà A. (ngụ TP Hải Phòng), cuối năm 2017, vợ chồng bà tham gia một sự kiện giới thiệu sản phẩm sở hữu kỳ nghỉ do Công ty Đ. tổ chức tại Hải Phòng.
Sau sự kiện, vợ chồng bà ký hợp đồng sở hữu kỳ nghỉ tại một dự án khu nghỉ dưỡng ở tỉnh Khánh Hòa với Công ty Đ., có giá trị hơn 464 triệu đồng. Hai vợ chồng đăng ký quyền nghỉ dưỡng tại căn hộ loại B vào tuần thứ 18 hằng năm và thanh toán trước 30% giá trị hợp đồng, tương đương 140 triệu đồng.
Theo bà A., tại buổi giới thiệu, đại diện Công ty Đ. đưa ra nhiều cam kết hấp dẫn như dự án sẽ khai trương vào cuối năm 2018; khách hàng chỉ cần thanh toán một lần để được hưởng các kỳ nghỉ định kỳ trong nhiều năm mà không phải lo ngại tình trạng tăng giá hay thiếu phòng vào mùa cao điểm.

Tuy nhiên, sau khi về nhà tìm hiểu thông tin trên mạng và rà soát lại hợp đồng, bà A. phát hiện nhiều điều khoản khác với những nội dung đã được tư vấn trước đó.
Cụ thể, hợp đồng quy định phần tiền còn lại sẽ được điều chỉnh theo chỉ số giá tiêu dùng (CPI); khách hàng phải đóng thêm phí duy trì hằng năm, khác với nội dung tư vấn mà bà A. cho rằng mình đã được nghe trước đó.
Trong khi đó, toàn bộ tài sản của dự án vẫn thuộc quyền sở hữu của doanh nghiệp. Cho rằng quyền lợi của mình không được bảo đảm, vợ chồng bà A. đã đề nghị chấm dứt hợp đồng và yêu cầu hoàn lại số tiền đã đóng nhưng không nhận được phản hồi tích cực từ phía công ty.
Khởi kiện ra tòa, bà A. đề nghị tuyên bố hợp đồng sở hữu kỳ nghỉ vô hiệu và buộc Công ty Đ. hoàn trả gần 140 triệu đồng đã thanh toán. Bà cho rằng hoạt động kinh doanh “sở hữu kỳ nghỉ” thực chất là hoạt động cung cấp dịch vụ lưu trú – một ngành nghề kinh doanh có điều kiện.
Theo bà A., tại thời điểm ký hợp đồng, dự án vẫn đang trong quá trình xây dựng và chưa đủ điều kiện để đưa vào khai thác theo quy định. Ngoài ra, bà cũng cho rằng Công ty Đ. đã quảng cáo dự án không đúng thực tế và có dấu hiệu vi phạm các quy định về bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng.
Ở chiều ngược lại, Công ty Đ. khẳng định mô hình sở hữu kỳ nghỉ là hình thức kinh doanh hợp pháp, được triển khai phổ biến trên thế giới.
Doanh nghiệp này cho biết vợ chồng bà A. đã được giới thiệu đầy đủ về sản phẩm, có thời gian tìm hiểu trước khi ký kết hợp đồng và các khoản thanh toán đều được xuất hóa đơn theo quy định. Công ty cho rằng việc bà A. muốn chấm dứt hợp đồng xuất phát từ lý do cá nhân, chứ không phải do lỗi của doanh nghiệp.
Khách hàng mất trắng
Tại phiên tòa sơ thẩm, Hội đồng xét xử TAND TP Nha Trang (nay là TAND khu vực 1 – Khánh Hòa) đã bác toàn bộ yêu cầu khởi kiện của bà A., không chấp nhận việc tuyên hợp đồng vô hiệu cũng như yêu cầu hoàn trả số tiền 140 triệu đồng mà bà đã thanh toán cho Công ty Đ.
Không đồng ý với phán quyết trên, bà A. kháng cáo. Tại phiên tòa phúc thẩm, đại diện Viện KSND tỉnh Khánh Hòa nhận định hợp đồng giữa các bên thực chất là hợp đồng cung cấp dịch vụ lưu trú và việc ký kết không vi phạm các quy định của Luật Doanh nghiệp cũng như Luật Bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng.
Theo cơ quan công tố, thời điểm ký hợp đồng cuối năm 2017, vợ chồng bà A. biết dự án vẫn đang trong quá trình xây dựng và đồng ý đặt cọc để sử dụng dịch vụ trong tương lai. Khi dự án đi vào hoạt động cuối năm 2019, cơ sở này đã được cấp đầy đủ giấy phép và đáp ứng điều kiện kinh doanh dịch vụ lưu trú theo quy định.
Hội đồng xét xử TAND tỉnh Khánh Hòa cũng xác định không có căn cứ cho rằng Công ty Đ. kinh doanh trái phép, quảng cáo sai sự thật hoặc lừa dối khách hàng khi giao kết hợp đồng. Việc chuyển nhượng quyền nghỉ dưỡng phải có sự đồng ý của doanh nghiệp được đánh giá là phù hợp với các quy định của Bộ luật Dân sự về chuyển giao quyền và nghĩa vụ.
Đồng thời, khoản tiền gần 140 triệu đồng mà bà A. đã nộp được xác định là tiền đặt cọc nhằm bảo đảm thực hiện hợp đồng và phía công ty không có hành vi vi phạm nghĩa vụ đã cam kết. Từ đó, tòa phúc thẩm bác toàn bộ kháng cáo của bà A.
(Tham khảo Bản án số 11/2022/DS-PT ngày 26-1-2022 của TAND tỉnh Khánh Hòa)
Nguồnvietnamnet.vn